Nhớ tuần trước vào SG làm lớp “Tôi là ai?”, một người bạn biết vậy cứ hỏi qua hỏi lại, và lấy làm thú vị, sao lại có thể “bán” một thứ trừu tượng như vậy. “Tôi là ai?” có trừu tượng hay không? Từ khi nào cái mà tôi luôn sống cùng hằng ngày hằng giờ lại trở thành trừu tượng? Từ khi nào tôi lại trở thành trừu tượng với chính tôi, đến mức không thể hiểu, không thể chạm vào?

Sáng dậy đọc được chia sẻ của học viên, là một sinh viên trường Y đầy triển vọng, thấy “Tôi là ai?” không hề trừu tượng.
Không hề trừu tượng nhưng lại vô cùng trừu tượng, nên mới mất hai ngày để xử lý, mà vẫn hơi thiếu thời gian..

Cảm ơn em đã chia sẻ để thấy “Tôi là ai?” vừa thân thương, vừa gần gũi đến nhường nào.


            

           


 1.Đặng Tân Phong - Peak Performance Homeschooling Mantra

LỚP HỌC ĐẶC BIỆT:

Bạn học toàn các cô giáo mầm non

Coach vốn là một nhà khoa học thực thụ

Suốt 2 ngày chỉ đi tìm câu trả lời cho câu hỏi căn bản và quan trọng nhất của bất kỳ ai, chỉ có 3 từ.

Mục đích để thực sự sống và làm chủ cuộc sống.

Chắc chắn, đó là điều mà mọi bậc cha mẹ, thầy cô, nhà quản lý giáo dục... cần làm rõ ràng, chắc chắn, triệt để.

Tất cả kiến thức, kỹ năng, phương pháp ... sẽ tới sau.

Mindfullness - Tỉnh Thức!

Trọn vẹn và Hoàn tất!

Who am I?"


2. Đồng Xuân Tứ- Sĩ Quan,GĐ - Giảng viên, HLV TT huấn luyện kỹ năng đồng đội

Tôi là ai?! 
Tưởng dễ trả lời vậy mà cũng mất 2 ngày với sự dẫn dắt của Thầy TS. Giáp Văn Dương - GIAPCOACH bản thân mới nhận ra chính mình.
Chân thành cảm ơn Thầy và GIAPCOACH đã lan tỏa những giá trị tuyệt vời cho mọi người và cho cuộc đời.
Đặc biệt cảm ơn Người Gieo Duyên (không cho đăng tên) đã dẫn lối cho Tôi đến với khoá học này...
Cuộc đời sẽ đẹp khi mình biết mình là ai và tự do kết nối để hiển hiện...
PS: Sứ mệnh rõ ràng phơi phới tiến tới nào các tình yêu
Thanks all!!!!!



3. Hồ Quang Đông- Sinh Viên năm 3 Đại Học Y khoa- tp.HCM:"Xin chào cả nhà yêu quý, Lần vượt rào cản do chính mình tạo ra, Cũng là lần đầu em thực sự sống. Sau khóa học 2 ngày dù ngắn về thời gian nhưng đủ để tạo nên chuyển hóa một ai đó. Chưa xa lâu mà đã thấy nhớ :)

CÂU CHUYỆN NHỎ
Trải qua 2 ngày nhận ra một điều mình không còn hiển nhiên đờ đẫn như xưa, không lo sợ, không trốn tránh. Luôn tiến tới, đi trong cảm giác tỉnh thức luôn tràn đầy năng lượng, sao vừa happy lại vừa yêu cuốc sống, chào đón mọi thứ đến với mình trong tâm trạng bình an.

Cuộc sống bên ngoài vội vã, bon chen, mọi người cách xa nhau hơn dù khoảng cách là ngay bên cạnh làm nảy lên ý niệm nhìn về quá khứ mình đã bỏ qua bao nhiêu cơ hội giúp đỡ ai đó đơn giản như khi họ té trên đường hay không may xe hàng bị bung trên phố, giây phút đó chỉ cần một ít thời gian thôi, dừng xe lại và giúp đỡ họ thì cũng thật happy khi vừa giúp ích lại được món quà là lời cảm ơn.
"Quá khứ đã qua, giờ là hiện tai tôi nhận biết tôi đang sống, tôi có quyền chọn lựa và có trách nhiệm với mình."

Nhìn lại bây giờ, tôi yêu bản thân tôi, không ghét bỏ khi tạo hóa đã ban tặng. Tôn trọng và yêu quý những ai xung quang tôi, tôi nói chuyện với ba mẹ nhiều hơn, lắng nghe họ, và điều đó tạo nên sự liên kết tình cảm bấy lâu nay lỏng lẽo. Giờ gặp ai mình cũng luôn trong tâm thế chủ động là đa số, mở lời, hỏi thăm, vui cười, có nhiều thứ để nói, không còn như xưa rụt rè, lo lo sợ sợ. Sự tự tin như hồi bé sống lại, không run nữa, lời nói dõng dạc được buông ra đầy tự tin, mọi người đều lắng nghe, tôi cảm thấy mình được trân trọng.

Chỉ vài thay đổi nhỏ trên thôi nhưng đủ cho tôi cảm thấy cuộc sống này đáng giá và đáng sống bao nhiêu, tương lai vẫn còn phía trước những điều phía trước là cơ hội cho nhận ra và nghiệm lên bản thân tôi để tiến tới.

Thoát được rào cản của mình, tôi buông bỏ đi nhiều thứ, nhận ra mình cần gì, đam mê gì. Yêu cuộc sống và quý trọng bản thân <3

P/s: Cảm ơn ai đã đọc chia sẻ của em, lần đầu viết tâm sự, cũng viết đi sửa lại nham nhở :)

Nhận ra một điều em cũng sợ khi tìm thấy ngọn lửa soi đường mới lóe sáng này, xung quanh bao nhiều điều khó khăn phía trước, một hành trình dài cho em ở phía trước. Mong luôn có sự đồng hành cùng cả nhà với quý anh chị. Cảm ơn tất cả mọi người đọc tâm sự!


4.Nguyễn Thị Thơ - Giáo Viên mần non

Trước hết mình xin cảm ơn thầy Giap Van Duong vì những điều thầy chia sẻ trong 2 khóa học! Học khóa của thầy em thấy rõ nhất chính là sự sáng rõ trên con đường mình đang đi. Còn gì hạnh phúc bằng việc có người soi sáng cho mình đi trên con đường đó. Mình cảm nhận được sự trọn vẹn và hoàn tất qua cái nghiệp của mình chứ không hẳn chỉ trên đôi chân nữa.

CHÂN THẬT - YÊU THƯƠNG - ĐỒNG THUẬN - THAY ĐỔI - TRỞ THÀNH là con đường mà mình chọn, các bạn chọn gì??